Tác giả: Song Nguyễn

CUỘC ĐỜI DÂNG HIẾN
Tác giả: Song Nguyễn
Chương 5
Xin chọn nơi này
Giữa lúc ba đang muốn tìm hiểu cuộc đời hy sinh
cao cả của Dì đáng kính
Antony Nhẫn “chết vì yêu”,
ba đành phải bỏ dở vì đã đến giờ phái đoàn phải
ngồi lại để lấy quyết định chung về những dự án
của trại. Không thể nào làm khác được với quyết
định chung, ba chỉ còn thầm cầu xin cho ba có cơ
hội biết được cuộc đời của vị ân nhân của ba. Ba
đã có dự định là sẽ liên lạc với quý Dì ở đây
bằng thư từ để xin quý Dì giúp ba.
Nhưng rồi cơ hội vô cùng quý giá đã đến với ba,
rất có thể do lời cầu xin của Dì Antony Nhẫn
giúp ba. Số là sau khi phái đoàn đã có mặt tại
phòng khách lớn của trại, ý kiến chung của các
thành viên là tiếp nhận tất cả các dự án,
và những đề nghị của ban điều hành đưa về trung
ương nghiên cứu và cho trả lời sau vì có nhiều
vấn đề không thể trả lời ngay được, hơn nữa thời
giờ không cho phép ở lại quá muộn…
Đến lúc khách chủ giã từ nhau bước lên xe, thì
một đại rủi xảy đến, ba nói theo khía cạnh tự
nhiên, chiếc xe du lịch chở ba đề không nổ máy.
Bao nhiêu tài xế xúm lại sửa cái này, vặn cái
kia, rồi túm nhau vào đẩy, xe vẫn không nổ. Xe
đã không nổ lại còn xẹp bánh nữa. Nhưng vì thời
gian quá gấp rút, vị trưởng đoàn đề nghị để xe
và chú tài ở lại, còn các vị ngồi xe đó lên ké
các xe khác. Lợi dụng cơ hội hiếm có này, ba đã
yêu cầu vị trưởng đoàn cho ba được ở lại với chú
tài cho có bạn, đợi sáng mai thợ máy ở tỉnh vào
sửa, ba sẽ về cùng với chú tài.
Ngần ngừ suy tính một lát, vị trưởng đoàn chấp
thuận lời đề nghị của ba, vì ông vốn rất có cảm
tình và còn có phần nể ba. Dù vậy, ba cũng phải
nhận việc ông chấp thuận đề nghị của ba là một
điều lạ.
Được toại nguyện, ba rất mừng. Ngược lại chú tài
thật tội nghiệp, quần áo chú lấm láp, dầu mỡ
dính loang lỗ, mặc dù đây là bộ đồ kẻng chú mặc
để đi với phái đoàn, mặt mũi chú mồ hôi chảy nhễ
nhãi. Đã vậy rồi, chú còn khổ sở phân phô với
ba: nào là xe của chú mới lấy từ hãng ra, nào là
loại xe đắt tiền, nào là chú là tài có nghề…
Thật sự ba thấy tất cả những điều chú nói đều
đúng hết, đến nỗi tấm giấy hiệu xe dán trước
kiếng vẫn còn đậm nét chữ, bánh xe còn nguyên
gai, rồi từ kiểu cách đến ghế nệm cũng đều cho
thấy loại xe đắt tiền. Còn chú tài thật là tài,
tay lái của chú rất vững. Ngồi bên chú, ba thấy
rất an tâm. Nên khi ba thấy chú buồn, ba yên ủi
chú:
-
Tội này có phúc chú ạ!
Chú tài ngước mắt nhìn ba. Chú hơi biến sắc vì
chú tưởng ba chế diễu những điều chú nói.
Nhưng có lẽ chú thấy thái độ bình thản
của ba, chú bình tĩnh lại. Chú nói với ba:
-
Xin ông thông cảm. Thực tôi không muốn.
-
A! Không sao! Chú yên tâm. Vì chú biết nếu tôi
không thích ở lại, tôi đã có thể về với phái
đoàn rồi.
Nghe ba nói, chú tài nhận ra, chú gật đầu và
nói:
-
Dạ! Tôi cám ơn ông! Và bây giờ ông vào nhà nghỉ.
Tôi sẽ cố sửa để sáng mai đưa ông về sớm.
-
Tôi cám ơn chú. Chú cứ yên tâm làm.
Rời chú tài, ba mới trở lui được vài bước thì Dì
hướng dẫn phái đoàn hồi nãy bước tới. Nét mặt Dì
không được vui
nhưng
Dì vẫn niềm nở và mỉm cười. Có lẽ Dì tưởng ba
buồn vì xe cộ trục trặc phải ở lại đêm. Dì an ủi
ba:
-
Máy móc thật là khó lường ông nhỉ?
Ba mỉm cười đáp lại lời an ủi của Dì,
và để Dì hiểu ba không buồn vì phải ở lại đây
đêm, ngược lại ba còn muốn ở lại đêm để
thoả
mãn ý muốn của ba. Ba nói:
-
Cám ơn Dì! Ngược
lại
tôi sợ rằng việc trục trặc này là tai nạn cho
quý Dì!
Dì tròn mắt nhìn ba ngạc nhiên. Dì nhún vai tỏ
vẻ không hiểu. Ba mỉm cười nói ý của ba:
-
Tôi sợ là các Dì phải phiền phức chứa chấp hai
người khách bất đắc dĩ này qua đêm.
Ngưng một lát để Dì cân nhắc lời ba,
ba
nói tiếp:
-
Và nhất là tôi muốn ở lại đêm,
để được quý Dì cho tôi biết về cuộc đời của Dì
Antony Nhẫn.
Nghe ba nói xong, Dì yên lặng suy nghĩ, ba đã
tưởng Dì sẽ chối từ ba. Ba vội thầm khấn Dì
Antony đừng từ chối lời yêu cầu của ba. Ba lên
tiếng:
-
Tôi cũng có một người con đi tu, vì thế tôi muốn
biết cuộc đời của Dì Antony để khuyến khích con
tôi.
Lần này Dì nhìn ba với ánh mắt kính phục,
Dì nói:
-
Ồ! Quý quá! Ông cũng có con đi tu?
-
Dạ! Phải! Ba thêm: con gái một và ơn kêu gọi của
nó cũng hơi khác người. Vì vậy tôi cần phải cho
nó thấy những gương sáng để nó vững tâm.
-
Dạ! Được lắm chứ! Chúng tôi rất hân hạnh. Rồi Dì
nói tiếp: đến bây giờ chúng tôi mới hiểu được
thái độ đặc biệt của ông đối với chúng tôi, với
các bệnh nhân và nhất là với người chị em quá cố
của chúng tôi. Tôi chắc là mẹ chúng tôi sẽ làm
vừa lòng ông.
-
Xin cám ơn quý Dì trước. Ba quay sang đề nghị
với Dì:
-
Xin Dì vui lòng đề đạt ý nguyện của tôi lên
Bà
Mẹ,
và xin quý Dì coi chúng tôi là những người lỡ độ
xin ngủ qua đêm, đừng phải bận tâm coi như là
những người khách.
Dì hướng dẫn lặng yên không trả lời ba. Có lẽ Dì
muốn để dành quyết định đó cho Mẹ Bề Trên, nên
Dì đưa ba vào gặp Mẹ Bề
trên.
Mẹ Bề
trên
tiếp ba ở phòng khách nhỏ của quý bà. Mẹ Bề Trên
là một người Pháp đã trọng tuổi nhưng còn rất
lanh lẹ và khỏe mạnh, sắc sảo nhất là cặp mắt,
mắt mẹ như có một làn điện cực mạnh nhìn ai như
phóng điện vào người ấy. Bà nhìn ba với tất
cả
lòng trìu mến.
Và
khi nghe ba bày tỏ ý nguyện, bà đứng thẳng người
lên đưa hai tay lên trời, miệng thốt lên:
-
Đó là một điều rất tốt!
Bà Mẹ nói tiếng Việt chưa rành và hiểu chưa hết
ý,
nên ba phải
dùng
ngoại ngữ để trao đổi với bà. Cũng vì lý do đó,
bà để phần trao đổi về cuộc đời Dì Antony cho Dì
hướng dẫn giúp ba.
Được Bà Mẹ chấp thuận yêu cầu,
còn
tạo điều kiện để ba đạt mục đích, ba rất mừng và
muốn vào việc ngay.
Nhưng
Dì hướng dẫn buộc ba phải nhận
điều
kiện
-
A!
Ba
quên giới thiệu tên Dì cho con.
Thực
ra đến lúc này,
ba mới hỏi nhỏ một Dì khác tên của Dì. Dì tên là
Madalena Trang Vũ Thanh Lan
-
Dì nói:
-
Được! Tôi sẽ cung cấp tài liệu và trao đổi với
ông về Dì Antony, nhưng tôi cũng đòi ông một
điều kiện: ông ăn uống nghỉ ngơi cho khỏe khoắn,
bình tĩnh lại vì chắc ông cũng phải mất nhiều
giờ.
-
Dạ! Điều kiện gì chứ điều kiện này thì tôi chịu
liền. Ba mỉm cười với Dì,
ba
nói thêm: nhưng xin Dì cho tôi ăn uống hết sức
đơn giản như phần ăn của một bệnh nhân.
-
A! Được! Dì cười nói với ba: ông phải ăn hết
nghe không?
-
Dạ ăn như họ, còn hết hay không tôi không dám
hứa.
Nói rồi ba mới giật mình vì lượng lương thực bữa
ăn của bệnh nhân có thể gấp hai lượng lương thực
của người
khoẻ,
nhất nữa lúc này vừa phần mệt vừa phần nôn nao
muốn tìm biết cuộc đời của Dì Antony, nên ba
chẳng còn thiết ăn. Tuy nhiên về phần Dì Lan,
hẳn là Dì mệt,
vì suốt ngày Dì phải chạy lui chạy tới lo tiếp
phái đoàn, nên cũng cần có giờ để Dì nghỉ ngơi
ăn uống, đàng khác giờ khắc của những vị tu hành
không phải lúc nào cũng thong dong.
Quả đúng như ba dự đoán, giờ giấc của quý Dì rất
khít khao. Ban ngày lo cho bệnh nhân, tối đến có
một chút giờ để lo cho mình nhưng cũng không
được yên. Từ phòng khách nhỏ của quý Dì, ba vừa
thấy có những người ra vào để trao đổi việc này
việc kia. Ba thấy các Dì thực hiện sát lời Thánh
Phaolô “nên mọi sự cho mọi người”.
Ngồi đợi để được trao đổi với Dì, ba đã được Dì
cung cấp cho tài liệu để đọc trước: nào là luật
dòng, nào là nhật ký dòng tại đây… Tuy nhiên
điều thao thức của ba vẫn còn đó cho đến lúc Dì
Lan trở lại gặp ba. Bước vào phòng chắc Dì Lan
đã đọc thấy nét thổn thức chờ đợi của ba, nên Dì
hỏi ba:
-
Ông đợi tôi lâu rồi! Xin lỗi ông, tôi đã cố lẹ
hơn, nhưng không được.
Ba nhìn Dì thông cảm,
ba
nói:
-
Đúng! Tôi rất sốt ruột trông Dì, nhưng công việc
các Dì quá bận rộn. Tôi không buồn, trái lại tôi
càng quý trọng quý Dì hơn.
-
Ông có con đi tu nhà phước, nên ông rành đời
sống tu quá?
-
Không hẳn là như vậy, nhưng được tiếp xúc với
quý Dì bữa nay, tôi cũng thấy được phần nào!
-
Vậy bây giờ vào việc nhá?
Dì nhìn ba như để chờ phản ứng. Ba cúi đầu tán
thành. Dì hỏi ba ngay:
-
Ông muốn biết đoạn nào trong đời chị Antony?
Trước câu hỏi của Dì, ba hơi lúng túng. Thực ra
ba muốn biết trọn vẹn cuộc đời và
hoạt động của Dì Antony ở đây, nên không
chọn lựa, nhưng sau một phút suy nghĩ
ba nói:
-
Xin Dì cho tôi biết lý do nào đưa đến cái chết
đơn độc của Dì Antony ở đây?
-
Như vậy là ông muốn biết đoạn giữa đời chị?
Ba vội cải chính,
ba
nói:
-
Dạ cả! Nhưng khúc chính trước!
Dì Lan mỉm cười lắc đầu nói:
-
Tôi sẽ cố làm cho ông được hài lòng, nhưng có
điều trí nhớ và hiểu biết của tôi có hạn, có gì
thiếu sót tôi sẽ bổ túc sau.
-
Lý do đưa đến cái chết đơn độc ở đây là lửa
chiến tranh và lửa yêu.
Ba bỡ ngỡ trợn mắt nhìn Dì, nhưng ba đã cố kìm
không phát biểu để khỏi gây chia trí cho Dì. Dì
hiểu ý ba nên bắt đầu kể:
Vào quãng giữa năm một nghìn chín trăm…, lửa
cách mạng lan tràn khắp nơi và cuộc giải phóng
thành công. Trước khí thế cách mạng, tinh thần
dân tộc dâng cao,
nên sự hiện diện của những người ngoại quốc là
một trở ngại và nguy hiểm tính mạng đối với
những người dân một nước đã bị đô hộ lâu năm.
Cũng vì lý do đó mà các nữ tu buộc phải bỏ trại
đây để trở về nhà mẹ. Tôi
cũng cần nói thêm để ông rõ: hội dòng lúc đó mới
du nhập nước ta, nên hầu hết các nữ tu là người
ngoại quốc. Các nữ tu người Việt có thể đếm trên
đầu ngón tay. Dì Antony là một trong số các nữ
tu hiếm hoi đó.
Trước một hoàn cảnh hết sưc
khó khăn chúng tôi chưa hề gặp, chị em chúng tôi
lúng túng không biết phải xử trí ra sao? Hỏi ý
kiến nhà mẹ trung ương không còn có thể được
nữa, vì mọi liên lạc đã bị cắt đứt và lệnh trục
xuất quá cấp bách, chỉ trong vòng 24 tiếng đồng
hồ,
các tu sĩ ngoại quốc phải rời khỏi trại. Nhưng
ra đi để mặc những bệnh nhân đáng thương vô tội
này, chúng tôi không thể yên tâm. Mà được ở lại
chỉ có một nữ tu duy nhất không ở trong danh
sách những người ngoại quốc bị trục xuất, đó là
Dì Antony. Nhưng một mình Dì Antony ở lại thì
chỉ lo săn sóc nhà nguyện cũng quá sức rồi nói
chi đến giúp đỡ, săn sóc bệnh nhân. Đàng khác,
hoàn cảnh sẽ rất khó khăn, nguy hiểm cho Dì cả
hồn xác, không cha linh giám, không chị em bàn
hỏi, trao đổi, người giúp đỡ không dễ gì có ai!
Đưa Dì đi cùng với chị em là giải pháp phần đông
chị em đều đồng ý với những lý luận rất hợp lý:
việc ra đi là một việc hoàn toàn ngoài ý muốn có
tính cách ép buộc, nên không ai có thể chê trách
được và nếu
ai
ở hoàn cảnh đó chắc
cũng
không làm gì
hơn
được. Đàng khác, người ký giấy trục xuất chị em
đi phải có trách nhiệm với cơ sở và bệnh nhân.
Các bệnh nhân là người vô tội, đáng thương.
Trong
chế độ nào họ cũng đều là những người phải được
săn sóc hàng đầu, nhất nữa chính quyền mới là
của người bản xứ.
-
Nhưng chính quyền mới phải lo giải quyết quá
nhiều vấn đề lại chưa có kinh nghiệm, đặc biệt
như trong việc điều hành và săn sóc bệnh nhân
trại cùi này thì làm thế nào? Ba nóng lòng đặt
vấn đề với Dì:
Dì Lan gật đầu mỉm cười trả lời thắc mắc của ba,
Dì nói:
-
Dạ! Ý ông vừa nêu ra cũng chính là suy nghĩ của
bà mẹ nhà chúng tôi lúc ấy. Nhưng tôi xin nói
tiếp câu chuyện vừa rồi:
Các Dì hồi đó đều cho rằng chính quyền trục xuất
gần như toàn bộ ban điều hành trại, tất nhiên
chính quyền muốn dành quyền săn sóc các bệnh
nhân. Nếu không,
để trại vỡ, số các bệnh nhân đông đảo này bung
ra các nơi cũng là vấn đề lớn cho xã hội,
và có thể có những hậu quả không lường.
Ý chị em chúng tôi là như vậy, nhưng bà mẹ nhà
chúng tôi lúc đó lại có ý kiến khác.
Ý
kiến của ngài cũng giống như nghi vấn của ông
vừa nêu. Bà mẹ nhà trình bày tất cả những tai
hoạ
có thể xảy ra cho các bệnh nhân và cho xã hội do
việc cả tập thể chúng tôi ra đi. Nhưng
nếu như còn duy trì được cơ sở, còn có người chỉ
dẫn cho các bệnh nhân giúp nhau. Nói khác đi còn
có đầu thì những tai họa trên có thể tránh được.
Khi
bà
mẹ nhà chúng tôi phát biểu ý kiến đó, tất cả các
chị em có mặt đều khóc nức nở, cả đến bà mẹ cũng
khóc theo và tất cả hướng về chị Antony Nhẫn.
Nhưng thê thảm càng tăng khi chị em thấy Dì
Antony đang khóc thảm thiết hơn ai hết, vì hình
như chị đã hình dung thấy bước đường của chị sắp
bước vào. Hơn nữa, chị lại là một người trẻ tuổi
nhất trong số chị em tôi lúc ấy.
Ba góp ý để câu chuyện đỡ bi thảm,
ba
nói:
-
Có lẽ Dì Antony là lớp người Việt khấn đầu tiên
phải không Dì?
-
Dạ! Đúng! Dì Antony là một trong số các Dì người
Việt được khấn đầu tiên trong Dòng chúng tôi.
Dì Lan nói tiếp:
-
Bà mẹ nhà chúng tôi trịnh trọng hỏi ý kiến Dì
Antony:
con
có can đảm ở lại đây để đảm trách công tác của
Dòng không?
Khi mẹ chúng tôi vừa dứt lời, chị em chúng tôi
chưa kịp phản ứng thì chị Antony đã đứng dậy,
nước mắt còn chảy dài trên mặt, nhưng gương mặt
chị đã lộ một vẻ cương quyết lạ thường nhất là
ánh mắt chị đầy nghị lực. Chị dõng dạc trả lời
mẹ: “nhờ ơn Chúa giúp con xin đảm nhận công tác”.
Hướng về chị em, chị Antony nói tiếp: “Con chỉ
xin mẹ và chị em cầu nguyện nhiều cho con, phần
con, con hứa sẽ trung thành phục vụ Chúa trọn
đời”.
-
Riêng những lời đó cũng đủ nói lên sự can đảm
thánh thiện của Dì rồi. Ba góp ý.
-
Phải! Chị em chúng tôi có mặt hôm đó ai cũng cảm
động, vì không ai ngờ một người em út trong nhà
lại có một lựa chọn quả cảm như vậy. Ngưng một
lát, như để nuốt trôi sự xúc cảm mà giờ đây nhắc
lại việc làm của người quá cố làm ra. Dì Lan nói
tiếp: hành động quả cảm của Dì Antony ngay
lúc đó
đã
trực tiếp
truyền sang chị em có mặt. Chị em tỉnh táo nhận
định sự việc và sắp xếp công việc để ra đi.
-
Còn Dì Antony thì thế nào?
Ba hỏi,
Dì Lan vẫn giữ nét mặt trang nghiêm, chứng tỏ
quý Dì đều cảm phục người chị em quá cố.
Dì trầm giọng trả lời ba:
-
Dì Antony bình tĩnh đảm nhận những công tác và
những điều chỉ dẫn của bà mẹ nhà, của các chị em
khác một cách thông minh lạ thường. Mặc dầu rất
nhiều công tác chị mới được nghe biết nhưng chưa
bao giờ làm, chẳng hạn như việc quản lý trại, lo
ăn uống thuốc men cho trại, hay như việc điều
hành công tác trong trại…
-
Chắc lúc đó Dì Antony cũng ý thức được nhận công
tác là nhận thánh giá chứ?
-
Đúng như thế! Khi nhận công tác, chị Antony có
thưa với bà mẹ nhà. Chị nói: “Con nhận tất cả
những công tác như thánh giá Chúa gửi.
Xin mẹ thưa dùm với Mẹ Bề Trên
Cả và chị em: con hân hoan đón nhận. Xin mẹ bề
trên và cộng đoàn cầu nguyện cho con được đủ ơn
Chúa để hoàn thành nhiệm vụ”.
Nhưng nhất là
-
chị Antony nói với giọng xúc động
-
Mẹ Bề
trên
và cộng đoàn cầu nguyện để Chúa nâng đỡ và săn
sóc các bệnh nhân tại đây.
Giờ phút này họ bơ vơ như đoàn
chiên
không người dẫn dắt,
như những đứa con bệnh tật không có mẹ chăm lo…
Những lời chị Antony nói làm cho những người
nghe không thể cầm nước mắt được, từ bà mẹ nhà
đến chị em đều rụng rời như người mất hồn. Mặc
dù phải từ giã một nơi vừa hết sức cực khổ, hầu
như chiếm trọn sức
khoẻ
cũng như tâm trí các Dì, lại là nơi rất nguy
hiểm, trùng cùi có thể xâm nhập như chơi.
Ấy
thế mà khi buộc phải rời bỏ, ai cũng ngậm ngùi
xót ra.
Thế rồi giờ ra đi tới, lực lượng an ninh và
chính quyền địa phương có mặt đọc lệnh trục xuất
và hộ tống các Dì ra khỏi khu vực. Lực lượng an
ninh vừa tới thì các bệnh nhân từ người già đến
trẻ từ những người nặng nhất – trừ những người
không thể lết được, đến người nhẹ ào ào kéo ra
bao vây chiếc xe vận tải thô kệch chở các Dì đi.
Mặc cho anh em phụ trách giải thích phân phô, họ
chẳng kể gì đến tinh thần, đến những lời hứa
hẹn, lớp thì la lối đòi đập đánh nhân viên, lớp
khóc lóc nằm vạ không để các Dì ra đi.
Trước một tình thế có thể gây nguy hiểm cho
người ra đi,
và căng thẳng cho người ở lại vì sự
phẫn nộ của nhân viên an ninh cũng như
bệnh nhân đã đến chỗ cực độ. Lúc đó Dì Antony
đứng ra can thiệp. Tiếng nói của Dì thật là nhỏ
bé trước những tiếng gào thét, la khóc, hoặc
nguyền rủa. Dáng dấp của Dì nhỏ nhắn, đơn sơ như
thiên thần trước đám người bừng bừng đấu tranh.
Nhưng từ con người nhỏ bé toát ra một uy thế lạ
lùng: Dì len vào giữa đám đông, đám đông gạt ra,
tất cả mọi con mặt đổ dồn vào Dì như một thủ
lãnh quen biết và chờ đợi mệnh lệnh từ Dì phát
ra. Có lẽ Dì Antony không ngờ đã tạo được thái
độ đó nên Dì lợi dụng ngay. Dì không vội gì phát
biểu khi khí thế của mọi người đang bừng bừng
đấu tranh. Dì hướng mắt nhìn mọi người. Từ tia
mắt dịu hiền của Dì đã chuyển đến mọi người
luồng điện dịu dàng gần như cái nhìn của Đức
Kitô đối với người đàn bà tội lỗi. Mãi tới lúc
đó Dì mới ôn tồn lên tiếng,
Dì nói:
-
Việc đâu còn đó, anh chị em bệnh nhân hãy bình
tĩnh. Anh chị em đề đạt lên chính quyền giải
quyết, còn mấy anh đây chỉ có nhiệm vụ thi hành.
Đồng bào không nên gây gỗ với mấy anh đây.
Từ đám đông vẫn còn những tiếng lao xao, xem ra
vẫn chưa chịu nhượng bộ đấu tranh giữ các Dì
lại. Nhưng có lẽ Dì Antony đã thấy trước được
cuộc đấu tranh này,
phần thiệt sẽ đổ trên đầu bệnh nhân, làm cho họ
sẽ khổ hơn nữa. Nếu như người khỏe
cản trở bước tiến của cách mạng còn bị loại,
huống hồ là mấy người bệnh nhân là gánh nặng cho
xã hội… Dì Antony hướng mắt về phía mấy người
đang bàn tán,
Dì nói tiếp:
-
Đồng bào nên rút về trại để cơ quan làm việc.
Mấy nhân viên hữu trách tỏ dấu hài lòng, họ tỏ
vẻ biết ơn Dì và lợi dụng cơ hội họ nói ngay:
-
Một lần nữa chúng tôi yêu cầu đồng bào hãy trở
về trại. Chính quyền cách mạng biết rõ nguyện
vọng của đồng bào và sẽ giải quyết
thoả
đáng yêu cầu của đồng bào. Ngược lại ai chống
đối,
sẽ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Còn phần các Dì ngoại quốc
đã bị đẩy lên xe đang lo lắng, sợ hãi theo dõi
cuộc đấu tranh của bệnh nhân. Mặc dù bà mẹ nhà
đã khuyên bảo bệnh nhân đừmg làm gì quá trớn có
thể gây nguy hại cho trại, nhưng vẫn không trấn
an được cơn sục sôi phẫn uất của bệnh nhân… Còn
bây giờ Dì Antony, một Dì em trẻ
nhất
nhà… Nhưng khi bà mẹ và quý Dì thấy đám đông
chịu nghe lời Dì Antony thì mọi người đều sửng
sốt và vui mừng. Các Dì thầm nói với nhau:
nếu Dì Antony dàn xếp êm, các bà hy vọng sớm
được trở lại hoạt động…
Nhưng khi nhân viên hữu trách phát biểu,
thì cơn phẫn uất của bệnh nhân vừa êm, nhờ thế
giá và tiếng nói của Dì Antony, lại bùng dậy.
Họ
nhao nhao chống đối. Nhân viên an ninh vừa phát
biểu, vội hướng mắt về Dì Antony để xin cứu
nguy. Dì Antony hiểu ý nên Dì vỗ tay nhẹ để làm
hiệu cho đám đông chú ý đến Dì. Dì vội nói:
-
Xin đồng bào bình tĩnh lại. Anh đây! Dì chỉ tay
về phía nhân viên an ninh, vừa hứa chính quyền
sẽ giải quyết thỏa đáng nguyện vọng của đồng
bào, nên xin anh chị em hãy bình tĩnh.
Hướng mắt nhìn mọi người như trao đổi với họ,
rồi như không giữ nổi cơn xúc động đang ào ạt xô
lấn tâm hồn Dì. Giọng nói của Dì lạc hẳn đi,
Dì nói:
-
Đồng bào hãy để cho quý Dì đi cho kịp giờ. Còn
tôi, tôi nguyện ở lại đây với đồng bào trong mọi
hoàn cảnh. Xin đồng bào hãy nghe tôi.
Dì Antony vừa dứt lời, đám bệnh nhân từ từ giang
ra,
lấy lối cho chiếc xe vận tải lăn bánh và đồng
thời tiếng súng nổ bay vút trên đầu đám đông:
đoàn quân tiếp cứu đang ồ ạt đổ tới…
Trong lúc đau buồn đó, Dì Antony quỳ xuống miếng
đất Dì đang đứng và cầu nguyện:
Bởi vì Chúa đã chẳng coi thường
Kẻ nghèo hèn khốn khổ lầm than,
Không ngoảnh mặt làm ngơ với nó,
Nghe kêu cầu, Ngài dủ lòng thương…
(x.
Tv 21,25)
Mọi người từ bệnh nhân đến nhân viên an ninh,
tất cả đều xúc động trước cử chỉ lạ thường của
Dì. Ngay cả đến sau này,
khi thuật lại việc Dì xử trí lúc đó, mọi người
vẫn còn bùi ngùi.